Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011


    nhốn nháo đăng kí để "được" bán máu


    "Ch máu" ngày đầu năm

    Những ngày tết, các hàng quán đu đóng ca, đưng ph đã vng dưng như càng vng hơn, thế nhưng ti bệnh viện Truyền máu và huyết học (quận 5) li tp np k đng ngưi ngi. H là nhng ngưi bán máu

    "Ngôi chợ chỉ có một người mua"

    Gọi là "chợ" vì nơi đây cũng rất tấp nập, cũng có kẻ bán người mua, chỉ khác chăng "ngôi chợ" này rất sạch sẽ, hiện đại, không có chuyện mặc cả và chỉ có một người mua duy nhất, đó là bệnh viện. Gọi là bán máu, nhưng thật ra hầu hết đến là để bán tiểu cầu - là mt thành phn trong máu (như bch cu, hng cu ... ). Bán tiu cu va đưc nhiu tin hơn (450 nghìn so vi 200 nghìn nếu bán máu) va phc hi nhanh hơn. Ch một tháng là đã tái to li lưng tiu cu đã mt và ngưi bán li có cơ hi ... bán tiếp. Vì tiểu cầu chỉ có thể lưu tr trong năm ngày nên khi có nhu cầu bệnh viện mới mua. "Người mua" ch có mt, lại đòi hỏi nhiều yêu cầu cao trong khi người bán thì nhiều nên họ phải qua một vòng tuyển khám sức khỏe, ngưi nào "đậu" mới được bán. 7 giờ sáng bệnh viện m ca nhưng ch mi hơn 6 giờ, trưc ca đã nhn nháo ngưi đến đ đăng kí. Phn ln bn h trong b áo qun lam lũ, khuôn mt bn chn, hi hộp không biết có đạt yêu cu không. Ngưi nào "đậu" thì vui mừng hể hả trong khi người còn lại thì ỉu xìu vì thấy "cơ hội" của mình ít dần đi

    Ngày đầu năm buồn thảm...

    So với những ngày 29, 30 tết vừa qua tấp nập những ngưi đến để đăng kí bán tiểu cầu, thử máu hay khám sức khỏe thì sáng nay (mùng 2 tết Tân Mão) chỉ toàn những ngưi “thi đu” …bán máu. Cũng vẫn những gương mặt cũ ấy, những con người lam lũ ấy những thay vì đầy vẻ lo âu, thấp thõm không biết mình có "đậu" không thì sáng nay họ hân hoan hơn, tươi tn hơn . Có lẽ họ nghĩ đến món tiền sắp được nhận từ việc bán sẽ giúp họ cải thiện hơn trong những ngày tết. Đó là ch Đặng thị Loan (45 tuổi, XVNT, Thị Nghè) giặt đớn, mỗi ngày giặt hai, ba thau đ được khoảng bốn, năm mươi ngàn. Nhà có một mẹ già 83 tuổi và hai cậu con trai nghiện ngập, mỗi khi lên cơn lại đánh m đòi tiền. Đó là anh Huỳnh Quốc Trung (44 tuổi, An Nhơn, Gò Vấp) một mình gà trống nuôi con 11 tuổi. Ở nhà mướn, chạy xe ôm từ 5 giờ sáng đến chiều tối nhưng thu nhập lại thất thưng ngày có ngày không, chưa đến một trăm ngàn/ngày. Đó là Bà Nguyễn Thị Thu Hà (63 tuổi, Vườn Lài, Tân Bình), nghèo đói, không biết chữ, rời Cà Mau lên thành phố Hồ Chí Minh cùng con gái làm phụ hồ. Cô con gái bị lừa gạt, có con rồi bị bỏ rơi đã để lại cho bà đứa con nhỏ và bỏ đi biệt tích. Bà ở vậy nuôi cháu và sống bằng nghề giữ trẻ thuê, đến nay đã đưc ba năm. Tiền công 600 nghìn/tháng chỉ đ để trả tiền nhà, mỗi tháng bà đu đn đến đây bán chỉ để nhận được 450 nghìn cho hai bà cháu sống qua ngày…

    ... và những mảnh đời rách nát

    Nguyn Thành Nhân, ngưi đàn ông khiếm thị đã đến tui trung niên mà vn xưng "con" khi nói chuyn ngi bun ru vì không đưc bán máu do đôi mắt bị lòa. Không có trong danh sách "thi đậu" nhưng hôm nay anh vẫn đến để cầu may. Anh kể, hàng ngày anh dò dẫm đi bán vé số, nhiều lần bị nhng k vô lương tâm li dng s mù lòa la đi nhng t vé s gi. Cùng qun đành phi đi bán máu nhưng không đưc chp nhn do không đ tiêu chun v sc khe. Bác sĩ Ngọc Huyền chắc lưi thương cảm “Theo quy định những người bị khiếm khuyết sức khỏe thì không đưc bán máu. Nhưng anh ta nằn nì miết. Trong bệnh viện tụi tôi cũng thỉnh thoảng cho anh ta tiền nhưng có đâu mà giúp hoài được". Một chị phụ nữ ngồi bên cũng góp chuyện "Ổng đó tội lắm đó chú . Chừng tuổi này rồi mà vẫn còn phải bán vé số nuôi cha mẹ già, mắt lại gần như sắp mù nữa . Bán máu ở đây không được ổng lại chạy qua bệnh viện 175”. Anh kể, mẹ anh vừa mất được bốn tháng . Căn nhà tình thương phường xây cho cha mẹ bị cậu em út chiếm, đuổi anh ra khỏi nhà . Không tiền, không chổ ở lại gần như mù lòa … anh đành lang thang xin ăn .

    Trường hợp của anh Nguyễn Thanh Bình (41 tui làm phụ hồ) cũng thương tâm không kém. Anh có nhóm máu AB là loi nhóm hiếm nên nhu cầu mua rất thấp. Đã đến đây mấy lần nhưng lần nào anh cũng bị từ chối vì bệnh viện chưa có nhu cầu. May mắn, cách đây hai ngày ( 30 tết), bệnh viện có một ca cấp cứu đột xuất cn nhóm máu AB nên gọi anh. Mừng quá, anh chạy vội đến dù nhà ở tận Hóc Môn.

    Một giọng vang lên tại bàn đăng ký "chị mới đến tháng trước, chưa đến ngày hẹn sao bây giờ đã đến rồi?" Người phụ nữ nghe vậy tiu ngỉu lầm lũi quay về. Cũng như chị, có khá nhiều người vì sự nghèo khổ mà bất chấp sức khỏe để đi bán dù chưa đủ thời gian phục hồi. Bà Ngô Kim Hương (50 tuổi, quận 8) cũng trong trường hợp tương tự . Nnghèo, đông, đi n i nhưng do không biết buôn bán n chẳng mấy ai mua. Mỗi khi lỗ thì lại ăn dần trừ bữa cho đến khi cụt vốn. Hết tiền đành liu năn nĩ bán máu dù đã bị bác sĩ từ chối vì thiếu hồng cầu !

    Những người bị từ chối bán đã như thế, những người "thi đậu" cũng không khá hơn. Niềm vui vì nhận được số tiền bán chưa bao lâu thì phải lo đến "những con kềnh kềnh" trước bệnh viện, những kẻ cho vay nặng lãi lợi dụng sự quẫn bách của kẻ khác để kiếm chác. Chị Võ Thị Thái (40 tuổi, Tiền Giang) kể "buổi sáng em đón xe lên đây, mượn của họ 100 ngàn lãi 30 ngàn/ngày mà không bán được tiểu cầu, chỉ bán máu, được 200 ngàn. Trả nợ họ luôn cả lãi, trừ tiền xe đi về em chỉ còn lại một nữa".

    Bác Sĩ thẩm định Ngọc Huyền nói "thương họ lắm nhưng không biết cách gì giúp họ được. Có những người van xin mình để được bán nhưng cơ thể họ yếu quá làm sao mình lấy được. Có những người lên đây trót mượn tiền mà không bán được, mình đành cho họ tiền để họ trả nợ chứ không họ làm sao sống được với bọn đầu gấu này"

    Trời Sài Gòn những ngày tết sạch sẽ và yên tĩnh. Mọi người gặp nhau với những lời chúc một năm mới tốt đẹp. Đâu đó, tiếng chiên trống của một đám múa lân rộn rã . Thế mà trong này, đám ngưi nghèo khổ nhn nháo xin đăng kí bán máu , tiểu cầu . Loáng thoáng trong đó có giọng một người phụ nữ nằn nì như phân trần "Có ai muốn bán máu của mình đâu h chú, nhưng nghèo quá, chú ráng giúp dùm ...

    NGUYỄN DÂN




    2 nhận xét: